Tình chi cho phải vương mang?
Câu thơ lục bát mênh mang nụ tình.
Câu tám anh giữ cho mình,
Câu sáu gởi gió cho tình bay xa.
Anh, chàng lãng tử hào hoa,
Một thời phiêu lãng đã qua mất rồi.
Giờ anh chỉ một mình thôi,
Bao nhiêu hoa đẹp đã trôi theo mùa.
Anh về quét lá sân chùa,
Câu kinh theo gió bỏ bùa hồn anh.
Đâu còn những sợi tóc xanh,
Nghĩ chi đến chuyện loanh quanh tình buồn.
Gởi tâm theo những tiếng chuông,
Công phu sớm tối anh buông lụy phiền.
Gột đi hết sạch niềm riêng,
Thân tâm an lạc nơi miền khói hương.
Bóng chiều đổ xuống đồi nương,
Thân kề chân Phật hết vương bụi tình.
Đêm về anh tụng xấp kinh,
Niết Bàn mời gọi anh linh bay về.
s@...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét